, rồi mở dây thả Phong xuống. Chân tay tê tái xụi lơ đứng không nổi, â ẩm cả thân người nhưng Phong cố kéo quần lại và ráng lên tiếng: - Oanh thả cho anh đi chứ? Tha cho anh hen? Oanh gằn giọng: - Tha thế nào được? Bây giờ anh là nô lệ của tôi, đâu có thả anh đi dễ dàng vậy? Oanh chợt nắm áo Phong, xé toạt một cái, đứt hết nút. Phong giật mình, la hoảng: - Cô, cô làm ? gì thế? - Muốn tôi làm nhè nhẹ thì im ngay, không được la! Phong than thầm: "chết rồi, nó lột da xé thịt mình đây rồi" - Á, mang tôi đi đâu vậy? Buông ra! buông ra! - Im coi, tên nô lệ này hư quá! Ngươi phá đám nãy giờ làm cho nước tắm của chủ nhân nguội hết rồi! Ùm một cái, Phong bị ném thẳng vào bồn tắm thật to trong phòng bên. Quả là bé bự có khác, bồn tắm gì to thế? Vứt quần áo bị đứt hết nút của Phong sang một bên, Oanh bước vào, nhào lại nắm lấy chân Phong xách hỏng lên. Lúc này hắn đang cuốn cuồng bò ra ngoài tìm dường chạy. Nhưng bồn tắm khá trơn, hắn luống cuống trượt chân mấy lần. Vừa bước được một chân lên thành bồn, bị kéo chân kia làm hắn té sấp. May mà hắn có võ, dùng tay chống, bằng không thì cái mặt ăn trầu, cái đầu xĩa thuốc rồi! Nước trong bồn được Oanh pha sẵn để tập xong vào tắm. Nó ngập hết thành bồn do không có ai coi. Vì thế khi Phong té sắp vào thì đầu hắn bị ngập trong nước. Hắn lại bị Oanh đè, loi ngoi hết hơi, uống nước gần no bụng mới lóp ngóp thở được. Thân hình Phong nằm gọn trong lòng Oanh, bị cả ả quấn lấy, cuốn tròn trông như đứa bé nằm trong bụng mẹ. Tinh thần hắn hoang mang cực độ, nhưng cũng còn đủ để cảm nhận hai trái bưởi đanh tròn đang chĩa thẳng vào lưng hắn. Oanh cười như nắc nẻ, không ngừng ôm xiết Phong hết chọc lại cù, tìm đủ chỗ nhột của hắn mà mò vào làm hắn như điên như dại, muốn chết đi cho rồi. Mặt hắn trắng bệt, thân thể buông xuôi, không còn sức chống cự nữa. Hắn tưởng đâu đời hắn đến đây là dứt. Nhưng không, chính cái dáng vẻ ấy đã cứu hắn. Hết cơn cuồng loạn, thấy hắn như thế, Oanh hốt hoảng. Cô kéo hắn ngồi vào lòng, dịu dàng xoa bóp, vỗ vỗ vào lưng cho hắn lấy hơi. Cô nắn bóp từng làn da thớ thịt, chà xát, vuốt ve nhẹ nhàng. Chừng thấy hắn tĩnh lại đôi chút, cô nói: - Da thịt của anh mịn màng thật, như con gái vậy! Phong lờ đờ nhìn, ánh mắt của hắn ánh lên cái nhìn van lơn trông rất tội. Ý nguyện của hắn là muốn Oanh tha cho hắn đi cho rồi, nhưng hắn biết không dễ như vậy. Oanh nựng nịu gương mặt của hắn, rồi lấy ngón tay to bè vuốt vuốt cái môi sưng vều của hắn. Nhìn cái môi ấy một hồi, cô chợt cúi đầu, cho hai làn môi chạm nhau, rồi rời ngay. Sau cái chạm ấy, cả hai cùng giật mình. Oanh giật mình có lẽ vì cảm giác tuyệt vời của luyến ái, của cái chạm môi nam nữ đầu đời? Còn Phong? Có lẽ vì ngạc nhiên? Cũng có lẽ vì cùng cảm giác trai gái đó? Hay vì đau? Không biết nữa. Chỉ biết hai người nhìn nhau bỡ ngỡ. Môi giựt giựt nhích động từng cái như thôi thúc chủ nhân mau cho chúng cảm giác có được khi nãy. Đôi môi của Phong chợt đỏ mọng như son, nhìn rất gợi cảm. Đôi môi của Oanh cũng khát khao không kém. Rồi cánh tay to bè vụt kéo lên, kéo theo thân người trắng trẽo, trơn tru sát lên. Còn cái đầu to lớn của cô gái cũng cùng nhịp cúi xuống. Môi họ tìm nhau. Đầu tiên là những nhịp chạm nhau đứt quãng, nhẹ nhàng, e ấp. Sau đó là mạnh bạo dần, hai làn môi áp chặt vào nhau không rời, ngấu nghiến, say sưa. Kể cũng lạ, một cặp trời sinh trái ngược hoàn toàn. Chàng trai da dẻ mịn màng, liễu yếu đào tơ kia đáng lẽ là một cô gái mới đúng. Còn cô gái, vai u thịt bắp, sức khỏe như trâu kia đáng lẽ là một chàng trai mới đúng. Họ lại là một đôi trái ngược. Thế mà họ lại gặp nhau. Âu cũng là tạo hóa an bài, có sinh ra, là có sắp đặt! Hai bờ môi kia gắn vào nhau lâu, lâu lắm. Hai cánh tay to lớn thì chu du khắp thân thể mịn màng, trắng trẻo, vuốt ve cái dương vật đang từ từ căng cứng, đỏ hồng thật dễ thương. Còn bàn tay trắng búp măng như ngòi viết kia lần lần như có cái gì đó thôi thúc, lần tìm đôi nhũ hoa đồ sộ mà nắn bóp, vò vò. Cái núm vú nhỏ xíu trên nhủ hoa từ từ đanh lại như hạt cau, vòng da đỏ quanh đó săn lên, nhiu nhíu như da gà. Hơi thở hai người càng lúc càng nhanh, gương mặt đỏ như gấc chín. Hai cánh tay rắn chắc từ từ nhấc bỗng chàng trai lên. Hai chân bồ tượng lấy thế từ từ đứng dậy. Tiếng nước rơi lõm bõm xuống bồn tắm, rồi xuống sàn gạch. Họ đi như máy, mắt không ngừng nhìn nhau, âu yếm, có lửa. Nàng đặt chàng xuống nệm hoa của khuê phòng nàng. Nệm hoa ấy chưa từng có nam nhân nào được phép ngồi lên. Thế mà chàng trai này không xin mà được! (Dĩ nhiên trận đòn nên thân vừa rồi không kể) Đôi môi đam mê của hôn lướt khắp mọi nơi trên thân thể chàng. Cái lưỡi hồng từ từ thè ra, liếm